资源描述
古诗赏识课内
méi huā
梅 花
sòng wáng ān shí
[宋] 王 安 石
qiáng jiǎo shù zhī méi
墙角数枝梅,
líng hán dú zì kāi
凌寒独自开。
yáo zhī bú shì xuě
遥知不是雪,
wèi yǒu àn xiāng lái
为有暗香来。
yǒu shān jiē tú huà wú shuǐ bú wén zhāng
有山皆图画,无水不文章。
yī qí chūn jiǔ lǜ shí lǐ dào huā xiāng
一畦春韭绿,十里稻花香。
zhōng hòu chuán jiā jiǔ shī shū jì shì zhǎng
忠厚传家久,诗书继世长。
xiǎo ér chuí diào
小儿垂钓
táng hú lìng néng
[唐] 胡令能
péng tóu zhì zǐ xué chuí lún
蓬头稚子学垂纶,
cè zuò méi tái cǎo yìng shēn
侧坐莓苔草映身。
lù rén jiè wèn yáo zhāo shǒu
路人借问遥招手,
pà dé yú jīng bú yīng rén
怕得鱼惊不应人。
dēng guàn què lóu
登鹳雀楼
唐 王之涣
bái rì yī shān jìn
白日依山尽,
huáng hé rù hǎi liú
黄河入海流。
yù qióng qiān lǐ mù
欲穷千里目,
gèng shàng yī céng lóu
更上一层楼
wàng lú shān pù bù
望庐山瀑布
táng lǐ bái
唐 李白
rì zhào xiāng lú shēng zǐ yān
日照香炉生紫烟,
yáo kàn pù bù guà qián chuān
遥看瀑布挂前川。
fēi liú zhí xià sān qiān chǐ
飞流直下三千尺,
yí shì yín hé luò jiǔ tiān 。
疑是银河落九天。
guì lín shān shuǐ jiǎ tiān xià
桂 林 山 水甲天 下。
shàng yǒu tiān táng ,xià yǒu sū háng
上 有 天 堂,下 有 苏 杭。
wǔ yuè guī lái bú kàn shān ,huáng shān guī lái bú kàn yuè
五 岳 归 来 不 看 山,黄 山 归 来 不 看岳。
jiāng xuě
江雪
táng liǔ zōng yuán
唐 柳宗元
qiān shān niǎo fēi jué
千山鸟飞绝,
wàn jìng rén zōng miè
万径人踪灭。
gū zhōu suō lì wēng
孤舟蓑笠翁,
dú diào hán jiāng xuě
独钓寒江雪。
yǒu zhì zhě shí jìng chéng hòu hàn shū
有志者时竟成。——《后汉书》
zhì cún dāng gāo yuǎn jiè wài shēng shū
志存当高远。——《诫外生书》
yǒu zh ì bú zài nián gāo chuán jiā bǎo
有志不在年高。——《传家宝》
yè sù shān sì
夜宿山寺
唐 李白
wēi lóu gāo bǎi chǐ
危楼高百尺,
hǒu kě zhāi xīng chén
手可摘星辰。
bù gǎn gāo shēng yǔ
不敢高声语,
kǒng jīng tiān shàng rén
恐惊天上人。
chì lè gē
敕勒歌
北朝民歌
chì lè chuān yīn shān xià
敕勒川,阴山下。
tiān sì qióng lú lóng gài sì
天似穹庐,笼盖四野。
tiān cāng cāng yě máng máng
天苍苍,野茫茫。
fēng chuī cǎo dī xiàn niú yáng
风吹草低见牛羊。
古诗赏识课外
回乡偶书二首·其一
唐 贺知章
shào xiǎo lí jiā lǎo dà huí
少小离家老大回,
xiāng yīn wú gǎi bìn máo shuāi
乡音无改鬓毛衰。
ér tóng xiāng jiàn bù xiāng shí
儿童相见不相识,
xiào wèn kè cóng hé chù lái
笑问客从何处来。
渔歌子
张志和
xī sāi shān qián bái lù fēi
西 塞 山 前 白 鹭 飞 ,
táo huā liú shuǐ ɡuì yú féi
桃 花 流 水 鳜 鱼 肥 。
qīnɡ ruò lì lǜ suō yī
青 箬 笠 , 绿 蓑 衣 ,
xié fēnɡ xì yǔ bù xū ɡuī
斜 风 细 雨 不 须 归 。
《塞下曲·其三》
卢纶
yuè hēi yàn fēi ɡāo,
月黑雁飞高,
chán yú yè dùn táo。
单于夜遁逃。
yù jiānɡ qīnɡ qí zhú,
欲将轻骑逐,
dà xuě mǎn ɡōnɡ dāo。
大雪满弓刀。
江南春
杜牧
qiān lǐ yīng tí lǜ yìng hóng
千 里 莺 啼 绿 映 红 ,
shuǐ cūn shān guō jiǔ qí fēng
水 村 山 郭 酒 旗 风。
nán cháo sì bǎi bā shí sì
南 朝 四 百 八 十 寺 ,
duō shǎo lóu tái yān yǔ zhōng
多 少 楼 台 烟 雨 中 。
蜂
唐 罗隐
bú lùn pínɡ dì yǔ shān jiān
不 论 平 地 与 山 尖 ,
wú xiàn fēnɡ ɡuānɡ jìn bèi zhàn
无 限 风 光 尽 被 占 。
cǎi dé bǎi huā chénɡ mì hòu
采 得 百 花 成 蜜 后 ,
wéi shuí xīn kǔ wéi shuí tián
为 谁 辛 苦 为 谁 甜 。
二年级下册
古诗课内
cūn jū
村居
[清] 高鼎
cǎo zhǎng yīng fēi ér yuè tiān
草 长 莺 飞 二 月 天,
fú dī yáng liǔ zuì chūn yān
拂 堤 杨 柳 醉 春 烟。
èr tóng sàn xué guī lái zǎo
儿 童 散 学 归 来 早,
máng chèn dōng fēng fàng zhǐ yuān
忙 趁 东 风 放 纸 鸢。
咏柳
[唐] 贺知章
bì yù zhuāng chéng yí shù gāo
碧 玉 妆 成 一 树 高,
wàn tiáo chuí xià lǚ sī tāo
万 条 垂 下 绿 丝 绦。
bù zhī xì yè shuí cǎi chū
不 知 细 叶 谁 裁 出,
èr yuè chūn fēng sì jiǎn dāo
二 月 春 风 似 剪 刀。
赋得古草原送别(节选)
[唐]白居易
lí lí yuán shàng cǎo
离 离 原 上 草,
yī suì yī kū róng
一 岁 一 枯 荣。
yé huǒ shāo bú jìn
野 火 烧 不 尽,
chūn fēng chuī yòu shēng
春 风 吹 又 生。
绝句
[唐]杜甫
liǎng gè huáng lí míng cuì liǔ
两 个 黄 鹂 鸣 翠 柳,
yī hang bǎi lù shàng qīng tiān
一行白鹭上青天。
chuāng hán xī líng qiān qiū xuě
窗含西岭千秋雪,
mén bó dōng wú wàn lǐ chuán
门泊东吴万里船。
晓出静慈寺送林子方
[宋]杨万里
bì jìng xī hú liù yuè zhōng
毕竟西湖六月中,
fēng guāng bù yú sì shí tóng
风光不与四时同。
jiē tiān lián yè wǔ qióng bì
接天莲叶无穷碧,
yìng rì hé huā bié yang hóng
映日荷花别样红。
悯农(其一)
[唐] 李绅
chūn zhòng yī lǐ shù
春种一粒粟,
qiū shōu wàn kē zǐ
秋收万颗子。
sì hái wǔ xián tián
四海无闲田,
nóng fū yóu è sǐ
农夫犹饿死。
二十四节气歌
chūn yú jīng chūn qīng gǔ tiān
春雨惊春清谷天,
xià mǎn máng xià shǔ xiāng lián
夏满芒夏暑相连。
qiū chǔ lù qiū hán shuāng jiàng
秋处露秋寒霜降,
dōng xuě xuě dōng xiǎo dà hán
冬雪雪冬小大寒。
舟夜书所见
[清]查慎行
yuè hèi jiàn yú dēng
月黑见渔灯,
gū guāng yī dián yíng
孤光一点萤。
wēi wēi fēng cù làng
微微风簇浪,
sàn zuò mǎn hé xīng
散作满河星。
yú rén méi guī shǒu yǒu yú xiāng
予人玫瑰,手有余香。
píng shí kěn bāng rén jí shí yǒu rén bāng
平时肯帮人,急时有人帮。
yú qí jǐn shàng tiān huā bù rú xiě zhōng sòng tàn
与其锦上添花,不如雪中送炭。
qīng nuò bì guā xìn lǎo zǐ
轻诺必寡信。——《老子》
shī xìn bú lì zuǒ zhuàn
失信不立。——《左传》
xiǎo xìn chéng zé dà xìn lì hán fēi zǐ
小信成则大信立。——《韩非子》
《弟子规》
冠必正,纽必结,袜与履,俱紧切。
置冠服,有定位,勿乱顿,致污秽。
唯德学,唯才艺,不如人,当自砺。
若衣服,若饮食,不如人,勿生戚。
课外古诗
枫桥夜泊
[唐] 张继
yuè luò wū tí shuāng mǎn tiān,
月落乌啼霜满天,
jiāng fēng yú huǒ duì chóu mián。
江枫渔火对愁眠。
gū sū chéng wài hán shān sì,
姑苏城外寒山寺,
yè bàn zhōng shēng dào kè chuán。
夜半钟声到客船。
早春呈水部张十八员外
[唐] 韩愈
tiān jiē xiǎo yǔ rùn rú sū
天街小雨润如酥,
cǎo sè yáo kàn jìn què wú
草色遥看近却无。
zuì shì yī nián chūn hǎo chǔ
最是一年春好处,
jué shèng yān liǔ mǎn huáng dū
绝胜烟柳满皇都。
浪淘沙·九曲黄河万里沙
[唐] 刘禹锡
jiǔ qǔ huáng hé wàn lǐ shā
九曲黄河万里沙,
làng táo fēng bǒ zì tiān yá
浪淘风簸自天涯。
rú jīn zhí shàng yín hé qù
如今直上银河去,
tóng dào qiān niú zhī nǚ jiā
同到牵牛织女家。
泊船瓜洲
王安石
jīng kǒu guā zhōu yī shuǐ jiān
京 口 瓜 洲 一 水 间 ,
zhōng shān zhǐ gé shù chóng shān
钟 山 只 隔 数 重 山 。
chūn fēng yòu lǜ jiāng nán àn
春 风 又 绿 江 南 岸 ,
míng yuè hé shí zhào wǒ huán
明 月 何 时 照 我 还。
题西林壁
苏轼
hēng kàn chēng lǐng cè chēng fēng
横看成岭侧成峰,
yuǎn jìn gāo dī ge bù tóng
远近高低各不同。
bù shí lú shān zhēn miàn mù
不识庐山真面目,
zhǐ yuán shēn zài cǐ shān zhōng
只缘身在此山中。
四时田园杂兴·其二
[宋]范成大
méi zǐ jīn huáng xìng zǐ féi ,
梅子金黄杏子肥,
mài huā xuě bái cài huā xī
麦花雪白菜花稀。
rì zhǎng lí luò wú rén guò
日长篱落无人过,
wéi yǒu qīng tíng jiá dié fēi
惟有蜻蜓蛱蝶飞。
展开阅读全文