1、 zǎo fā bái dì chéng táng lǐ bái 早发白帝城 唐 李白 zhāo cí bái dì cǎi yún jiān qiān lǐ jiāng líng yī rì huán 朝辞白帝彩云间,千里江陵一日还。 liǎng àn yuán shēng tí bù zhù qīng zhōu yǐ guò wàn chóng shān 两岸猿声啼不住,轻舟已过万重山。 suǒ jiàn qīng yuán méi 所见 清 袁
2、枚 mù tóng qí huáng niú gē shēng zhèn lín yuè 牧童骑黄牛,歌声振林樾。 yì yù bǔ mímg chán hū rán bì kǒu lì 意欲捕鸣蝉,忽然闭口立 shān xíng táng dù mù 山行 唐 杜牧 yuǎn shàng hán shān shí jìng xiá bái yún shēng chù yǒu rén jiǎ 远 上寒山石径斜,白云生处有人家。 tíng chē zuò ài fēng lín
3、 wǎn shuāng yè hóng yú èr yuè huǎ 停车坐爱枫林晚,霜叶红于二月花 yì jiāng nán táng bái jū yì 忆江南 唐 白居易 jiāng nán hǎo fēng jǐng jiù céng ān 江南好,风景旧曾谙。 rì chū jiāng huā hóng shèng huǒ chūn lái jiāng shuǐ lǜ rú lán 日出江花红胜火,春来江水绿如蓝。 néng bù yì jiāng nán 能不忆江南 fēn
4、g táng lǐ qiáo 风 唐 李峤 jiě luò sān qiū yè néng kāi èr yuè huā 解落三秋叶,能开二月花。 guò jiāng qiān chǐ làng rù zhú wàn gān xié 过江千尺浪,入竹万竿斜 yǒng liǔ táng hè zhī zhāng 咏柳 唐 贺知章 bì yù zhuāng chéng yī shù gāo wàn tiáo chuí xià lǜ sī tāo 碧玉妆 成一树高,万条垂下绿丝绦。 b
5、ù zhī xì yè shuí cái chū èr yuè chūn fēng sì jiǎn dāo 不知细叶谁裁出,二月春风似剪刀。 xiǎo chí sòng yáng wàn lǐ 小池 宋 杨万里 qián yǎn wú shēng xī xì liú shù yīn zhào shuǐ ài qíng róu 泉眼无声惜细流,树阴照水爱睛柔。 xiǎo hé cái lòu jiān jiān jiǎo zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu 小
6、荷才露尖尖角,早有蜻蜒立上头。 yè sù shān sì táng lǐ bái 夜宿山寺 唐 李 白 Wēi lóu gāo bǎi chǐ shǒu kě zhāi xīng chén 危楼高百尺,手可摘星辰。 bù gǎn gāo shēng yǔ kǒng jīng tiān shàng rén 不敢高声语,恐惊天上人。 shān zhōng táng wáng bó 1.江南(jiāng nán)(汉乐府(hàn yuè fǔ)) 江南可采莲(jiāng
7、 nán kě cǎi lián), 莲叶何田田(lián yè hé tián tián)! 鱼戏莲叶间(yú xì lián yè jiān): 鱼戏莲叶东(yú xì lián yè dōng), 鱼戏莲叶西(yú xì lián yè xī), 鱼戏莲叶南(yú xì lián yè nán), 鱼戏莲叶北(yú xì lián yè běi)。 2.敕勒歌(chì lè gē)(北朝民歌(běi cháo mín gē)) 敕勒川(chì lè chuān),阴山下(yīn shān xià), 天似穹庐(tiān shì qióng lú),笼盖四野(ló
8、ng gài sì yě)。天苍苍(tiān cāng cāng),野茫茫(yě máng máng),风吹草低见牛羊(fēng chuī cǎo dī xiàn niú yáng)。 3.咏(yǒng )鹅(é)(骆(luó )宾(bīn )王(wáng))唐 鹅(é )鹅(é )鹅(é), 曲(qǔ )项(xiàng )向(xiàng )天(tiān )歌(gē)。 白(bái )毛(máo )浮(fú )绿(lǜ )水(shuǐ ), 红(hóng )掌(zhǎng )拨(bō )清(qīng )波(bō)。 登(dēng )鹳(guàn )雀(què )楼(lóu
9、) 王(wáng )之(zhī )涣(huàn) 白(bái )日(rì )依(yī )山(shān )尽(jìn), 黄(huáng )河(hé )入(rù )海(hǎi )流(liú)。 欲(yù )穷(qióng )千(qiān )里(lǐ )目(mù), 更(gèng )上(shàng )一(yì )层(céng )楼(lóu)。 8.春(chūn )晓(xiǎo)(孟(mèng )浩(hào )然(rán))唐 春(chūn )眠(mián )不(bù )觉(jué )晓(xiǎo), 处(chù )处(chù )闻(wén )啼(tí )鸟(niǎo)。 夜(yè )来(lái )风(fēng )雨(yǔ )声(shēng), 花(huā )落(luò )知(zhī )多(duō )少(shǎo)。






